Máu là một loại thuốc đặc biệt mà hiện nay chưa có chế phẩm nào thay thế được. Hàng năm, trên Thế giới cần khoảng 130 triệu đơn vị máu phục vụ cho điều trị, cấp cứu và dự phòng thảm hoạ.
Hai khó khăn lớn nhất đối với ngành y tế thế giới trong truyền máu hiện tại đó là: thiếu nguồn người hiến máu thường xuyên và an toàn truyền máu chưa được đảm bảo (do tỷ lệ nhiễm HIV/AIDS ngày càng tăng, tỷ lệ nhiễm virus viêm gan B rất cao…)

Chính vì thế, để giải quyết được 2 khó khăn trên, ở tất cả các nước trên Thế giới, vấn đề người hiến máu luôn được coi trọng và tập trung. người hiến máu còn là những người thầy thuốc luôn dành tặng người bệnh món quà sức khỏe và sự sống. Chính nhờ những món quà, những nghĩa cử này mà hằng năm trên thế giới có hàng trăm triệu lượt người được cứu sống nhờ có máu để truyền.
Nhằm ghi nhận, cảm ơn và khuyến khích những người đã hiến máu tiếp tục hiến máu, nhân ngày sinh của nhà bác học người Áo Kalen sittaner (14/6) – người phát minh ra hệ nhóm máu ABO, Tổ chức Y tế thế giới, Hiệp hội Chữ thập đỏ – Trăng lưỡi liềm đỏ Quốc tế và Hiệp hội người hiến máu quốc tế đã chọn ngày 14/6 hàng năm là “Ngày thế giới tôn vinh Người hiến máu”. Hàng năm, ở hầu hết các quốc gia trên toàn thế giới đều tổ chức nhiều hoạt động dành cho Người hiến máu.
Mục đích của Ngày thế giới dành cho người hiến máu không phải để vận động được nhiều người hiến máu vào dịp này mà là để kêu gọi các quốc gia, kêu gọi cộng đồng hãy ghi nhận và tổ chức các sự kiện nhằm tôn vinh nghĩa cử cao đẹp của những người đã hiến máu, họ là những người bình thường, nhưng đối với người bệnh, họ là những NGƯỜI ANH HÙNG, họ đã hiến tặng cho người bệnh, cho cuộc sống hai món quà vô giá – đó là MÁU và THỜI GIAN dành để đi hiến máu.


Trong hơn 15 năm hoạt động của mình, Hoa Viên Bình luôn có những đóng góp to lớn trong việc bảo tồn các giá trị nhân văn bằng nhiều hoạt động dành cho cộng đồng. Vào ngày nay Hoa Viên phát động phong trào tình nguyện hiến máu nhân đạo toàn công ty. Tạo những buổi tuyên truyền cho anh chị em nhân viên biết được sự quan trọng của việc hiến máu tình nguyện, đồng thời đề cao việc làm này mang ý nghĩa lớn cho cộng đồng cho xã hội.
Bài viết Thế giới Tôn vinh những người hiến máu 14/06/2021 đã xuất hiện đầu tiên vào ngày CPHACO.
Bài viết gốc của CPHACO tại: CPHACO https://ift.tt/3pWmJyJ
Giờ đây khi viết những dòng chữ nầy và nhìn ra bên ngoài, nhìn ra thế giới, thôi … thì một cảnh ảm đạm, đau thương tột cùng do nhiểm bệnh, do chết chóc và do lo sợ vì luôn ở tình trạng “báo động bị lây nhiễm;…”, chính mỗi người đều phải cảnh giác, tự cách ly mình với … mọi người: Covid-19 đang “chu du và hoành hành” mọi nơi mà nó đến, rồi âm thầm… quay lại như luyến tiếc, nơi nó từng đến . Sự quay lại của nó càng dữ tợn hơn, ghê gớm hơn, càng khủng khiếp hơn như một trận đại hồng thuỷ… nó lan ra từ quốc gia nầy đến quốc gia khác với tốc độ mà những nhà toán học giỏi cũng chỉ đoán … mò cho… vui. Có thể nói đây là một sự vỡ trận liên hoàn ở các nước Châu Á mới đây như Ấn Độ, Philippines, Indonesia, Malaysia, Thái Lan. Cambodia,,…, đó là không kể dịch Covid ở các nước Mỹ, Brasil, Úc, Pháp, Nga, Anh, Ý, …Ôi ảm đạm!!!

Sau ngày giải phóng, gia đình tôi trở về quê cũ ở Phú An, ba tôi làm ruộng, mẹ tráng bánh, nấu rượu, nuôi heo… để lo cho chúng tôi được lớn lên và học hành tử tế. Có lẽ chính vì giai đoạn này mà sức khỏe mẹ tôi bị suy kiệt nhiều nên đến tuổi già bà bị thoái hóa khớp gối, suy giãn tĩnh mạch chân, thoát vị đĩa đệm ở sống lưng…và gần 5 năm nay mẹ tôi không đi lại được, muốn di chuyển phải nhờ đến chiếc xe lăn. Thời gian trôi qua nhanh thật, mới ngày nào tôi là nữ sinh trung học, rồi sinh viên đại học, rồi thành giáo viên…Vậy mà nay đã nghỉ hưu đươc hơn chục năm rồi! Có hôm đẩy mẹ tôi đi dạo để có chút nắng sớm, thấy mấy bồn hoa kiểng đẹp, nhờ người đi đường bấm cho tấm ảnh với mẹ. Hỡi ơi! Nhìn ảnh mà buồn! Tóc con giờ lại bạc nhiều hơn tóc mẹ! Không bạc làm sao được, bao nỗi nhọc nhằn của cuộc đời đã in lên khuôn mặt và tóc đã đổi màu nhanh sau gần một năm dốc toàn lực chăm sóc cho chồng nhưng không cãi được số phận và anh đã vĩnh biệt chúng tôi để về một thế giới khác rồi !!! May cho tôi là còn có mẹ! Đúng vậy, những ngày này nếu không có mẹ thì tôi không biết sẽ sống ra sao? Mẹ tôi tuy bị bệnh gần 5 năm, không đi lại được nhưng trí tuệ còn rất minh mẫn. Mẹ thường lo cho tương lai của tôi: “Bây giờ con lo cho má rồi mai mốt con già ai lo cho con?”; hoặc “Má bây giờ đâu còn tiền bạc hay của cải gì nữa để cho con, thôi thì mai mốt má chết đi má phù hộ cho con để con đỡ khổ”…Nghe mẹ nói mà tôi đứt từng đoạn ruột! Đã chứng kiến mấy cuộc bể dâu, đã đau mấy lần đau mà chỉ có người trong cuộc mới thấu hiểu được! Bây giờ chỉ còn mẹ là món quà thiêng liêng nhất mà tạo hóa đã ban tặng cho tôi.Tôi mong sao mẹ sống với tôi thật lâu và thật lâu nữa để tôi có dịp đền đáp phần nào công lao của mẹ đã nuôi dưỡng và dạy dỗ chúng tôi nên người. Xin được chia sẻ với những ai còn mẹ: hãy gìn giữ vốn quý này để một mai khi mẹ đã đi xa thì ta không phải ân hận gì nữa! Xin mượn mấy câu thơ sau để thay lời kết: “Ai còn mẹ, xin đừng làm mẹ khóc Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không!”









